Có hỏi thì có đáp
Đáp sao không vướng lời
Được mất không vướng ý
Cùng Phật tổ dạo chơi
Hành tung ba nghìn cõi
Không lưu lại dấu giày
Âm ba phổ nhiếp mãi
Vô ngại tâm đại bi.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Năm, 14 tháng 2, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post



Tay em mười ngón ngọc ngà
Em bưng mặt khóc tìm cha nơi nào?
Thôi em thế sự ra vào
Tìm em không được làm sao tìm người?

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 12 tháng 2, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post


Trăng nằm chết giữa ngàn thu
Người nằm chết giữa mối sầu thiên di
Ô hay! Sự việc diệu kỳ
Cho chân thường hiện giữa nơi vô thường.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 11 tháng 2, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post






Ai tha hương về rắc
đường mòn rừng núi xưa
dấu rêu phong nạm kín
xanh rờn cỏ nở hoa?

từng bước chân hương quyện
bướm chập chờn bay theo
sư về cây thay lá
rừng xanh lá đỏ reo.

dưới bóng cây nhìn khói
quyện mờ bảng làng bên
gió đưa hương thổi mát
lim dim sư nhập thiền.

trăng lên nghiêng rừng ngủ
thể nhập giọt trăng gầy
soi xuyên nguồn đá cụi
tâm bừng giấc ngủ say.

trăng tàn treo gát núi
sương đọng giọt phù vân
hừng đông bên bờ suối
chim rừng hót ca vang.

sư đặt chân xuống suối
nước động vòng tròn loang
đầu nguồn tận cuối bãi
lay động đầu giọt sương.

sẵn quanh dòng nước vắng
sư hái trái cây rừng
suối trong đem rửa sạch
mang về chữa hình khô.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post




Ngày qua cây hỏi lửa rằng
Anh sau tôi trước, sao bằng được anh
Khói rằng: nói chuyện vô minh
Không tôi hiện hữu sao thành trước sau
Cả ba ôm lấy cười nhau
Cộng thành đệ nhất trước sau đâu rồi?

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 5 tháng 2, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Video - Phim

nhạc nền

About Me

Ảnh của tôi
Vietnam
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.

Blog Archive