Kính dâng Giác Linh cố Đại lão Hòa Thượng
THÍCH ĐỨC NHUẬN
cố vấn Viện Hóa Đạo GHPHVNTN.

Cơn vô thường
cuốn trôi bờ huyễn-thật
Thạch trụ rừng thiền
xiêu quẹo đổ nghiêng
Hạt bụi đỏ
chợt thấy mình rạn nứt
Vỡ tan tành
như bóng vỡ hư không

Người ra đi
giữa những ngày pháp nhược
Cho ma cường
thêm lộng thế đảo điên!
Bờ tử sinh
niết-bàn nay từ biệt
Nhẹ gót chân
nhàn tản giữa vô phiền.

Nhớ bụi đỏ
cựa mình nghe sương xuống
Ráng mai hồng
cài lại nửa vầng trăng
Bờ bến cũ
lối về trăng sao sáng
Còn nửa kia
Người để lại luân hồi.


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 19 tháng 11, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Cha già
bốn đại chia tư
Thiếu duyên năm ấm
chu du biến dời
Ngữ ngôn
hiện giữa nụ cười
Theo duyên bụi lửa
gió vời mây bay
Trùng dương
sóng bủa bên ngày
Ngàn năm bụi đỏ
hiển bày sắc chơn
Tơ hào
ý ngó từng cơn
Ra đi là mất
là còn hiện sinh.


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Lần đầu
lần một
cuối cùng
Gặp nhau như thể
chưa từng quen nhau
Bên người
đối diện gần nhau
Đã từng thưa hỏi
nhưng nào biết tên
Rất mừng
xưa đã quên nhau
Bây giờ muôn sự
hiện tiền mới toanh
Sát na
sinh diệt tinh thành
Nghìn lần nghìn mới
mới thành chưa quen!

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post


Từ hoa
kết mọc đá vàng
Nở tâm rạng mặt
ngỡ ngàng chiêm bao
Suốt từ
mộng mị lao xao
Đến nay vân mộng
truyền trao bao lần?
Thong dong
rất mực vô ngần
Hố sâu không đáy
lại gần đỉnh xưa
Suối nguồn
sự thể đong đưa
Lòng như gái đá
tắm mưa giữa trời
Mốt mai
lòng chảy qua đời
Nước xuôi mặc nước
mưa trời dính ai?
Bình sanh lịch kiếp
nào phai
Sắc không hóa hiện
Như lai hiện tiền.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post


Hoa giơ tâm chuyển thái hư không
Ấn dấu truyền trao suốt một dòng
Mộng thật muôn đời chưa hề biết
Viên như trào lộng một dòng không.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on
0 nhận xét
categories: | | edit post

Video - Phim

nhạc nền

About Me

Ảnh của tôi
Vietnam
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.

Blog Archive