Xe lăn
cuống bụi vô thường
Vết loang bóng ngã
cuối đường người qua
Nhạt nhòa
Ký ức gần xa
Vô tình rớt lại
vài ba giọt buồn.
Lên non
uống ánh trăng ngàn
Về xuôi
uống suối hoa vàng
cuối sông
Mốt mai
nguyệt hạ mờ sương
Áo trăng ai giũ
bên dòng bụi bay?
Ngày tàn
lá đỏ bóng lay
Nghìn thu lãng đãng
chiều ngây giấc nồng
Sư về
nhặt lá tàn đông
Phía sau mất dấu
rêu rong biển đời.
Chiều buông
vó ngựa chơi vơi
Dặm trường sương khói
vàng rơi cuối đường
Đìu hiu
quán trọ câu vương
Nghìn năm mây trắng
mù sương gót hài.
Đêm tàn
ráng đỏ ban mai
Giật mình ngỡ bóng
chiều phai bên thềm
Hoa cau
nở trắng im đềm
Gió ngây lảng đảng
bờ hiên hương thầm.
Tóc xanh
dài trắng ngày tàn
Chút hương cho gió
nghìn năm sau này?
Trăm năm
dồn lại một ngày
Mỗi giây mỗi phút
thở dài điều hơi.
Xưa nếu biết
cuộc đời là cõi tạm
Thì lối về
đã theo dấu chân nai
Người cứ tưởng
ta bà là cõi thật
Nên nghìn đời
vẫn theo dấu chim bay.
Sầu hiu hắt
hai bờ loang nắng vỡ
Mộng trần gian
và hiện thật đâu rồi?
Giờ ngoảnh lại
bóng nhoà quên mất dấu
Bước tiếp theo
nghe quờ quạn bồi hồi!
Việc quá khứ
chỉ bày qua ký ức
Nuối tiếc nhiều
và ray rức khôn nguôi
Hiện tại
hạnh phúc đan xen ít ỏi
Khổ đau nhiều,
hận tủi lại càng tăng.
mù mờ nào biết
Thả đường dài
quanh quẩn mỏi gót chân
Một trăm năm
bay vèo theo giọt nắng
Chờ trăng già
mơ hỏi tuổi trăng non!
Sỏi lăng mòn
tuổi buồn lên lá thắm
Rừng vẫn xanh
đá dựng bóng trăng qua
Suối róc rách
chở trăng về bến cũ
Nước xa nguồn
về cội lạnh dòng ca.
Mây bóng lay
gió về mưa chớm động
Tàn thu, đông
nghe lạnh tủi đá buồn
Sầu ly biệt
hắt hiu bờ nắng vọng
Én cựa mình
ngơ ngác động xuân phong.
Rồi một sớm
tàn xuân qua lửa hạ
Đào mai buồn
ủ rũ bóng chiều dâng
Nụ có biếc
tuổi xanh, vàng chuyển dịch
Lại một đời xê dịch
nỗi bâng khuâng.
Vì vô thường
luôn luôn là biến dịch
Nên vô thường
luôn hiện hữu như Không
Bờ quá khứ
tương lai thành không tưởng
Niềm bâng khuâng
chợt sáng dõi chân đi.
Kính viếng Giác linh cố Ni sư Thích nữ Trí Hải, nhân tuần sơ thất.
Đôi cánh mộng
lưng trời nay xếp lại
Người ra đi
bụi đỏ chợt hao mòn
Nhớ vầng trăng
nửa cài song cửa mộng
Nửa giật mình
sương ứa lệ tàn canh.
Cầu sinh tử
gãy đôi bờ huyễn hoặc
Bụi mây mờ
xin để lại phía sau
Đêm mộng mị
lững lơ mờ sương đậu
Ráng hồng phai
nghe khóc vỡ ngày tàn.
Hoa sóng cả
bạc đầu vương nắng sớm
Bụi tro tàn
theo gió nước lang thang
Bờ bến cũ
Người về sao chợt sáng
Để ngậm ngùi
nhớ tiếc lại sau lưng !
ngõ gác trăng vàng
Mấy tầng chuông điểm
đổ tràn thái hư
Sư về
gõ cửa phù hư
Tam sinh đế mộng
trầm hư vỡ bờ
Uống tàn sương,
giọt xuân mơ
Điểm trang hồng nguyệt
kinh thơ vô phiền
Trăng lay
bóng chếch giường thiền
Tụng âm núi dựng
tiếng rền thu không.
Mùa xuân
én trải nắng hồng
Nụ xanh say gió
vàng hong hiên chùa
Gió về
mở mắt nghìn hoa
Gốc mai năm trước
rụng vài đóa hoa!
Trà xanh
Thềm thoảng hương mùa
Gió hây hây thổi
ngày đưa qua ngày
Niềm vui
còn một chút này
Dâng người ở lại
từ rày về sau.
Chùa Bảo Lâm 09.2003

