Hoa mai vàng
chén trà xanh
Thấy ta tiền kiếp
lội quanh biển trầm
Uống đi từng giọt
muộn phiền
Sáng ra hoa nở
dưới triền mây bay.
Thềm trăng
trầm thỏang hương thừa
Áo mây ươm khói
mấy mùa còn vương
Dưới trăng
loang bóng vô thường
Ra đi còn để
dội trong hương mờ.
Hiên trăng
chén nguyệt trà hoa
Mời người ở lại
bụi xa phố phường
Nơi đây
núi vắng mờ sương
Soi người dưới nguyệt
ảnh vương thấy hình.
Sông trăng
rớt giọt bụi hồng
Trôi thây về xứ
biển không sương mờ
Lênh đênh
quên cả bến bờ
Ngờ đâu nguyệt đọng
bên bờ kinh thơ.
Nghìn năm
mây trắng sa mù
Bờ trong bờ đục
ngày ru bên thềm
Vườn trăng
sương đọng hai miền
Quỳnh hương gió thỏang
ngòai hiên chợt cười.
