Vô tình
trong tách trà xanh
Thấy ta chết đuối
trên cành treo nghiêng
Tiễn ta
chim hót vô phiền
Âm thinh để lại
rớt trong luân hồi.


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Rừng thu
lá khép hong vàngThêm Ảnh
Tuổi thơ chiều xuống
thời gian ngỡ ngàng
Người từ
hạt bụi sang ngang
Điềm trang đâu khỏi
vô thường mang đi!


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Hoa mai vàng
chén trà xanh
Thấy ta tiền kiếp
lội quanh biển trầm
Uống đi từng giọt
muộn phiền
Sáng ra hoa nở
dưới triền mây bay.


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Thềm trăng
trầm thỏang hương thừa
Áo mây ươm khói
mấy mùa còn vương
Dưới trăng
loang bóng vô thường
Ra đi còn để
dội trong hương mờ.



Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Hiên trăng
chén nguyệt trà hoa
Mời người ở lại
bụi xa phố phường
Nơi đây
núi vắng mờ sương
Soi người dưới nguyệt
ảnh vương thấy hình.


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Video - Phim

nhạc nền

About Me

Ảnh của tôi
Vietnam
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.

Blog Archive