Thời gian chảy qua suối tóc
ta gối đầu lên hư không
ký ức gãy vụn quá khứ
tương lai xe cát dã tràng
dấu in xóa mờ dĩ vãng
cánh nhạn đi qua hư không
bầu trời chiều không gian tím
rớt vào đáy mắt em trông
hạt bụi bay bay lãng đãng
vướng gót hài phủi không ra
ai biết mình còn hay mất
nghìn năm trước nghìn năm sau?
nỗi vui nỗi buồn đan kín
chảy xuống giọt thời gian
hạt muối ngâm liền vết sẹo
biển trầm giọt lệ rơi rơi
cao sơn mây chiều vần vũ
lệ nhòa hơi thở bay xa
dấu rêu mờ xanh phiến đá
rừng già lá đỏ bay sang
đêm nao trăng về mang gió
áo mẹ hạt bụi bay vương
đời ta nơi này bến đỗ
nối dài hạt bụi mai sau
trăng nghiêng sương gầy rớt hạt
gió từ vô thỉ đến vô chung
mây trắng chiều nay đụn kín
bầu trời xanh thẳm về đâu?
nỗi buồn ra đi theo gió
niềm vui ký ức lấp đầy
hiện hữu phơi bày tất cả
cho hạt bụi mãi xa bay.
(19/02/2006, tức ngày 22/01/Bính Tuất)
mắt mẹ sao sáng quá
nhìn quanh khắp chúng tăng
rồi an bình nhắm lại
ra đi không trối trăn!
giữa bao tiếng niệm phật
tiễn người về cố hương
mẹ ra đi đi mãi
cho con cháu tiếc thương!
vô thường sao ác quá
ngươi đã cướp mẹ ta
từ nay không còn mẹ
con âm thầm vào ra!
nay còn ai dạy bảo
những lúc con cháu hư
lầm đường hay lạc lối
mẹ trang trải tâm từ?
nay còn ai vực dậy
khi con cháu sa chân
vấp ngã trong cuộc sống
lời an ủi động viên?
nay còn ai hôm sớm
khi trái gió trở trời
lo toan cho con cháu
bên giường không nghỉ ngơi?
hình bóng mẹ cuối sân
bên luống cà chớm nụ
khi đông tàn qua xuân!
từ nay đâu còn nữa
hình bóng mẹ đầu vườn
bên luống cải xanh lá
bướm vờn tà áo đơn!
từ nay đâu còn nữa
bóng gầy cánh cò khuya
thay chồng lo lặng lội
vì con nắng nám da!
từ nay đâu còn nữa
tiếng ru hời bên nôi
dỗ yên cháu giấc ngủ
bao la tình đầy vơi!
hình ảnh mẹ ra vào
nơi căn nhà quạnh quẽ
những hôm sớm trông chờ!
cả một đời mẹ khổ
không một phút nào ngơi
dành vui cho con cháu
đắng cay thuộc về người!
buông tay từ giã đời
vội vàng theo cát bụi
sang trang sao không lời?
trăng vàng lên nghiêng đổ
xao xuyến mờ từng không
hạt trăng bồi hồi rụng
lay động đầu giọt sương.
mẹ ra đi quá vội
lòng con bỗng trống không
giờ con mất tất cả
gia tài mẹ yêu thương!
mù sương đầm hải hạc[1]
lãng đãng thành phố xa
quy nhơn chìm sương sớm
lung linh ánh trăng tà**.
đông nam nằm bên biển
đêm nghe sóng ru hời
đông bắc giáp hải hạc
đầm in bóng phương mai.
tây nam bao bọc núi
toàn cảnh đẹp vô ngần
hữu tình tranh sơn thuỷ
chấm phá nét mông lung.
bạt ngàn cánh đồng xanh
từ phố lên tuy phước
toả ra khắp tỉnh thành.
một trời in thuỷ mặc
hội tụ người bốn phương
anh hoa xứ phát tiết
thiên thu mãi toả hương.
dấu mờ gót đi qua
ước mơ còn phía trước
luôn vô thường sắc pha.
đổi thay trong không đổi
quy nhơn mới muôn đời.
* Đầm hải hạc (đầm hạc biển): Nguyên âm Hán Việt trước kia là Hải hạc đàm, bây giờ là đầm Thị nại.
** Khi còn là tuổi học trò nhiều lần người viết đi ghe từ Gò Bồi xuống Quy Nhơn đi trong đầm nên đã từng chứng kiến cảnh tượng đẹp tuyệt vời này.
co ro trong chăn gối
ngoài trời mưa giăng giăng
gió bấc từng cơn rét
đông chìm lạnh căm căm.
đường xa phiên chợ huyện
thôn nữ quãy đôi vai
ảnh mờ đan lối bước
đơn lạnh buốt đường dài.
ánh hồng như ngủ quên
mưa phùn bay phong kín
đường mây cánh chim trời.
sư hoá duyên bảng vắng
chân trượt ngắn dài xem
hỏi đường xa bao dặm?
đất trời vẫn lặng căm!
đường trần bước bao xa
bao nhiêu lần trượt ngã
bao nhiêu lần đứng lên?
đường đi vô lượng bước
gót hài chửa cất lên.

Vô thấy Phật
ra thấy nình
Theo nhau triền kiếp
mà thành quên nhau
Bây giờ
đã tỏ mặt nhau
Chén trà sen ướp
mời nhau một lần.
