Từ ta
trăng sáng
vô thường
Rơi trên khóe mắt
mờ vương bóng Người
Vườn trăng
nay rộn tiếng cười
Nghe ta chợt thấy
như lời nguyên sơ


Vườn lay
chớm lá sương mờ
Gió lên khẽ động
sợ tờ kinh rơi
Không gian trầm lắng
sương ngời
Định danh vô tự
gót dời dòng thơ


Hư không
khắp nẻo giăng mơ
Tiếng vang sợ đứt
động bờ trăng tan
Êm đềm
ngày nhớ đêm sang
Hạc đi mất dấu
trăng ngàn chia hai


Giang đầu
thu nhớ xuân phai
Cuối sông mây rụng
trông bày trăng xưa
Vi ba
sóng động bên mùa
Từng duyên bụi nhỏ
nhuộm màu hư không


Trăng tàn níu bóng
hoàng hôn
Động sương lá đổ
vương hồng ráng mai
Ta về
gót lặng gió lay
Giật mình chim hót
ngày say bóng tà.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009
0 nhận xét
categories: | | edit post

(Viết cho những người con còn cha mẹ)


Cha mẹ nuôi con khổ một đời
Ngay từ giọt máu, lúc nằm nôi
Đến khi khôn lớn con nào biết
Nỗi khổ đa mang của hai người.


Và nỗi lo toan cả kiếp người
Trong từng giấc ngủ đến bước chân
Khi con xa vắng nào con biết
Tựa cửa trông chờ từng bước chân.


Khổ lo buồn tủi nuôi con lớn
Và cũng nuôi dần tuổi già nua
Đến khi sức lực không còn nữa
Con chợt nhận ra đã muộn rồi!


Vật lạ món ngon để làm gì?
Lưng còng gối mỏi mắt tai suy
Mùi thơm vị ngọt nào hưởng được
Vẫn nếm cho con đỡ nghĩ suy!


Trăm đắng nghìn cay tự biết thôi
Con nào biết được giá nó đâu?
Đến khi con hiểu thì thôi đã
Cha mẹ xa con vĩnh viễn rồi!?



Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009
0 nhận xét
categories: | | edit post






Lan khoe
hương sắc vô thường
Người khoe ngã ái
kết vương muôn đời
Chút tình
hương sắc đổi dời
vô tình đánh rớt
bên đồi mây bay.




Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009
0 nhận xét
categories: | | edit post


Cha mẹ yêu con suốt một đời
Con nào biết được, đến chia ly
Khi con đã biết thì thôi hỡi!
Cha mẹ đâu rồi cha mẹ ơi!?

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009
0 nhận xét
categories: | | edit post


Đã đành tình chị duyên em
Nhưng em cảm thấy thương tâm thế nào!?
Chị vì chữ hiếu lao đao
Em cam lời chị biết bao ngỡ ngàng?

Chị từ cam bước lạc đường
Đắng cay khổ nhục đoạn trường xiết bao
Ứng vào mộng triệu chiêm bao
Một thân bạc mệnh gởi trao Tiền Đường!

Còn em số phận bẽ bàng
Bên em chàng vẫn mơ màng lối xa!
Âm thầm từng giọt lệ sa
Từng đêm rỏ xuống xót xa phận mình.

Tủi thân ai biết cho mình
Vân cam chịu khổ thương tình mẹ cha
Chị ơi chị có nhận ra
Em vì thương chị mà ra đoạn, đành?
.......


“Bây giờ gương vỡ lại lành”
Mười lăm năm ấy cũng thành giấc mơ

Mượn lời góp nhặt thành thơ
Mua vui thiên hạ quê mờ chút chơi.






Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009
0 nhận xét
categories: | | edit post

Video - Phim

nhạc nền

About Me

Ảnh của tôi
Vietnam
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.

Blog Archive