Thích Đức Thắng
Thích Đức Thắng
Lũ chúng con lạc loài theo duyên thức
Đường mịt mờ vất vưởng nối tử sanh
Lấy vô minh khổ đau làm sự nghiệp
Nên luân hồi lên xuống bước loanh quanh.
Trôi lăn mãi theo dòng đời vô tận
Lạc bến bờ, từ cất bước ban sơ
Cho đến nay gặp vào thời mạt pháp
Con về đây, dấu cũ phủ bụi mờ.
Nhớ chánh pháp thời huy hoàng xưa cũ
Người ngược dòng lìa bỏ chốn phồn hoa
Chiếc bóng cô thân rừng hoan tầm đạo
Giải thoát khổ đau, sống chết bệnh già.
Từ Tứ thiền rồi kinh qua Bát định
Đạt đến nơi vẫn trói buộc nào ngờ!
Sáu năm trôi tuổi mòn theo lực tận
Da bó xương qua thử thách từng giờ.
Nhưng đạo đâu, vẫn không tìm ra được
Tuệ giác xa lìa, đau khổ vẫn đeo mang
Chí chuyển hướng, qua tìm cầu đối chiếu
Giữa khổ đau và khoái lạc hai đường.
Người quyết định xa lìa hai thái cực
Tắm gội xong nhận bát sữa đầu tiên
Từ tay nàng Tu-xà-đề dâng cúng
Vượt Ni-liên-thuyền, qua bờ khổ hạnh.
Dưới cội Bồ-đề bên sông vắng lặng
Ngồi kiết già Người lập nguyện tương lai
Cho dù thân, xương tan hay thịt nát
Sẽ không bao giờ rời khỏi nơi đây.
Chí đã định, hướng tâm về định tĩnh
Lìa các duyên ưu hỷ xả niệm thiền
Thanh tịnh trong veo nào còn cấu uế [1]
Dọn sạch tâm cho đạt khởi ba minh.
Canh đầu tiên, hướng tâm về quá khứ
Biết nhiều đời thành hoại kiếp Người qua
Sống chết theo nhau nơi này nơi khác
Rõ tận tường như mới xảy hôm qua[2].
Vào canh giữa, bằng mắt trời thanh tịnh
Thấy chúng sanh, sinh tử như thế nào
Nghiệp tạo ra do ba căn lành dữ
Hưởng quả thế nào tùy thuộc vào nhân[3].
Và cuối cùng, khi sao mai vừa mọc
Người rõ khổ đau, lậu hoặc không còn
Quả nhân khổ tập, quả nhân khổ diệt
Và con đường Người vượt thoát khổ đau[4]
Người tuyên dương ba minh tác chứng
Đạt viên thành đem đạo quả xiển dương
Rồi theo duyên Người đi xa vĩnh viễn
Để bây giờ, lưu lại dấu dư hương.
Con về đây với mong cầu tìm lại
Chút hương xưa Người để lại luân hồi
Qua xúc cảnh con cầm lòng không được
Lệ ngưng dài trên đôi mắt hắt hui.
Con đảnh lễ với lòng thành dâng hiến
Gieo chút duyên vô sự dưới chân Người
Mong mai sau ở đời luôn gặp Phật
Xin chứng minh ghi nhận tấm lòng này.
Phổ Đồng
Mahabodhi Temple 01/03/2008
[1] Vào đệ tứ Thiền.
[2] Túc mạng minh.
[3] Thiên nhãn minh
[4] Lậu tận minh.
Con phủi bụi, đường dài qua tay mỏi
Bao kiếp rồi, bụi vẫn bám không ra
Trời Tây Trúc rừng hoang treo bóng chếch
Cho bình minh, trời vẫn hiện trăng già.
Con về đây, giữa đêm dài vắng lặng
Đại thọ Sa-la buồn thảm vô thường
Theo tiếng kệ lời vàng lên âm hưởng
Con ngậm ngùi nén giọt lệ trôi lăn.
Lệ cứ chảy, nhòa lời kinh tiếng kệ
Lời dạy cuối cùng, âm hưởng đâu đây
“Các Tỳ-kheo, sau khi Ta diệt độ
Các Thầy hãy lấy Giới luật làm thầy.”
Lời cao cả nay chỉ còn chứng tích
Của dòng đời nghịch lại ý sơ tâm
Vì lợi danh Tỳ-kheo đành bán Phật
Buôn chính mình, làm nô lệ ma tâm.
Cứ phương tiện tùy duyên nhưng biến mất
Lặn hụp theo tình khõa lấp theo duyên
Đem lời vàng làm trò cười thiên hạ
Ngụy biện giải bày hí luận đảo điên!
Con buồn tủi, vì thiện duyên quá mỏng
“Khi Phật ra đời con vẫn trầm luân
Nay được nên thân, Phật đà đi vắng.”
Sanh không gặp thời phải chịu gian truân.
Cảnh hiu hắt người sầu lên khóe mắt
Nội chướng ngoại ma phước cạn nghiệp dày
Chỗ Người nằm ghi dấu ấn thiên thu
Lệ tiếc thương đau đớn của nhơn thiên.
Con xúc động, rừng thiêng thôi lên tiếng
Cõi ba nghìn, như lắng đọng lời kinh
Cầu sám hối, dặn lòng qua nhứt niệm
Trả duyên về cho thật tướng, chúng sinh.
Gate gate pāragate pārasamgate bodhi svāhā.
Phổ Đồng
Kushinagar: Rạng sáng ngày 06/03/2008
“Phật tại thế thời ,
Ngã đẳng trầm luân .
Kim đắc nhơn thân ,
Phật dĩ diệt hậu.”
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi
A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh
Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
Ứng mộng vàng thác chất một lần sanh.
Vào một sớm Người về bên núi tuyết
Đem nguyện lành trải dấu bước nhân gian
Nâng tay nhẹ Lâm-tỳ-ni hoa nở
Từng bước chân lay động cõi ba ngàn.
Chim vui hót nhạc trời vang trổi khúc
Khắp Nhơn Thiên mở hội đón tin mừng
Ca-tỳ-la trở mình trong hoan lạc
Đón Người về trong niệm khúc ca vang.
Và từ đó Người hoàn thành nguyện lực
Gieo mầm xanh tuệ giác khắp mọi nhà
Nhổ khổ đau ban cho đời an lạc
Để bây giờ còn lại vết, đi xa.
Trăng vẫn hiện bên hồ xưa in dấu
Ghi lại lần tắm gội bến thiên thu
Cảnh còn đấy bên thời gian hoang vắng
Người ra đi vĩnh viễn khói sương mù.
Con lạc bước trầm luân trong đáy mắt
Về nơi đây qua ký ức nhạt nhòa
Con cúi lạy thay vô minh vạn kiếp
Theo vết chân Người để lại luân hồi.
Đếm từng bước nắng nhòa qua mái tóc
Trắng từng giây trong một niệm thiên thu
Trời đất cũ xin về đây chứng giám
Con lòng thành xin gởi lại nghìn sau.
Phổ Đồng
Chiêm bái Lumbini (Nepal 07/03/2008)
Sau ba tuần lễ rong chơi tại Hà Nội, giờ chỉ còn lại trong trí nhớ.
Hà nội giờ này
có gì để nhớ?
Cảnh mưa phùn gió bấc
lạnh căm căm
Nhớ gối chăn
qua làn hơi thở ấm
Cho thịt da
hâm nóng mộng nghìn năm.
Nhớ Thăng long
ngày đầu xây dựng nước
Thịnh trị một thời
oanh liệt một phương
Còn gì ngoài
văn bia-quốc tử giám
Khiêm tốn trở thành
di tích quê hương!
Nhớ tháp rùa
đứng nghiêng chờ nắng đổ
Mặt hồ gươm phẳng lặng
bóng chiều xiêu
Hàng cây xanh
mấy lần thay lá cũ
Cho nhựa về
nhú mộng hạt đâm mơ?
Nhớ hồ tây
mưa phùn bay giăng phủ
Bụi sương mờ
lảng đảng bến bờ xa
Từ Thiên phúc,
Kim liên về Tảo sách
Bước lãng du
bến đỗ gót đường qua.
bên bờ yên phụ
Đôi vai gầy
ướt đẫm bụi sương mai
Rảo bước chân
qua phố phường sau trước
Đem cho đời
cái đẹp tưởng chừng phai!
Nhớ những hàng cây
xanh mờ nâu tím
Bóng chiều nghiêng
che phủ ánh trời xa
Bụi mưa phùn
tung gió bay trút lá
Cho đâm chồi nẩy lộc
với nghìn sau.
Nhớ ba mươi sáu
phố phường xưa cũ
Cửa đóng then cài
phong kín tường rêu
Của một thời
chỉ còn qua tên gọi
Ký ức nhạt nhoà
hiện thực còn đâu!
Nhớ tách chè xanh
vỉa hè hôm sớm
Ấm lòng người
hơi toả bóng mù sương
Nhớ tách cafe
bên hồ hoàn kiếm
Đường qua đi
lơ đễnh bước chân về.
Nhớ một cột
chùa xưa sau giấc mộng
Nét hương mù
sen toả ngát nghìn năm
Còn hiện tại
qua rêu mờ năm tháng
Chút tình xưa
dư ảnh mộng vì dân.
Nhớ mái chùa
cong cong chờ nắng đậu
Bụi mưa buồn
loang lổ vách tường sa
Vẫn hiên ngang
chở che hồn dân tộc
Nghiệp sống muôn đời
của tổ tiên ta.


