11.
mỗi trưa hè nắng gắt
ôi! dòng sông tuổi thơ
trần truồng duyên vô sự
còn chút gì mộng mơ.
12.
con dế mèn thấp thỏm
mơ gối nằm cỏ non
thay trẻ trò kiêu hãnh
hơn thua một trận đòn.
13.
lũ chuồn chuồn nhá nước
đôi cánh trong thật xa
hình như không biết lạ
sao lại đậu nơi này?
14.
bờ tre ngồi đứng bóng
gió thoảng đồng lúa xa
hương nghìn năm còn đọng
chút tình vọng cố hương.
15.
Lạc điền qua An lợi
An lợi lên Phổ đồng
mẹ cha khốn khổ sống
ôi nước lợ phèn chua!


Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 22 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post


6.
sông quê chiều nắng đỗ
lúa nhẹ thoảng đưa hương
đò ngang chờ khách vắng
đèn mờ lay bóng đêm.
7.
sinh ra thời ly loạn
mẹ cha, nghèo lại nhà
tuổi lên năm theo mẹ
mót lúa cánh đồng xa.
8.
mùa đông không đủ áo
trời lạnh đến thấu xương
co ro trong ổ rạ
giấc mơ đẹp nửa chừng.
9.
tối ba mươi mười bốn
hay theo mẹ lên chùa
cầu xin trên ân Phật
cho cả nhà bình an.
10.
nắng qua còn để lại
vết hằn nám mặt cha
suốt đời người xa lạ
bên cạnh mẹ vì con!

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Ký ức thơ ấu của một thời hiện lên những nét chấm phá mông lung vừa hư vừa thật trong hiện tại, đã trở thành đối tượng hiện quán cho những giây phút bất chợt trở thành thiên thu. Hình ảnh nào cũng đẹp và cũng thiết thân như hơi thở trong cuộc sống, chúng vừa mong manh vừa vĩnh cữu.
Những rung động của trái tim trong hiện quán cho dù là quá khứ hiện tại hay những dự phóng trong tương lai vẫn là những hình ảnh thật đang là của hiện tại tĩnh thức. Lúc nào chúng cũng mang một bộ mặt mới tênh qua những nét chấm phá về cuộc sống. Sự kết tinh hiện khởi sống động chúng hiện hữu trong nhau tạo thành dòng sống tương tục không điểm khởi đầu và chung cuộc.
Người viết chỉ biết nắm lấy những rung động bất chợt từ hiện quán mà ghi lại những hình ảnh tràn đầy có được từ sự ngoi dậy của đối tượng qua chủ thể trong cùng một lúc, qua đó không còn sự hiện hữu của thời gian.

“Chẳng từ đâu đến
Chẳng đi về đâu.”

Việt Nam 2006
Phổ Đồng


Từ ký ức đến hiện quán
1.
đường quê xa nỗi nhớ
gập ghềnh dấu chân trâu
ký ức còn ghi lại
cánh diều ảnh lưng trâu.
2.
chuồn chuồn vờn gợn nước
ảnh chìm mây cuốn bay
bờ tre trưa gà gáy
nghìn năm vọng chân mây.
3.
cu cườm trưa chợt gáy
nhớ quê nhà ấu thơ
ngày qua ngày thật vội
tay trắng tóc bạc phơ!
4.
hương xoài thơm ngây ngấy
lay động ký ức xưa
một khúc đời cơ cực
tuổi thơ đọng hương thừa.
5.
rạ rơm mùi nhẫn nại
mẹ đi cấy trên đồng
nắng lay da nám đọng
suốt đời khó vì con.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post


Từ một cõi
địa linh xây dựng nước
thành Đồ Bàn
nội phủ nước Champa
là kinh đô
khởi đầu hưng nghiệp bá
đã một thời
oanh liệt trấn một phương.

rồi vận nước
thay ngôi và đổi chủ
hận Đồ Bàn
ray rức đến nghìn thu
chết oan khuất
hồn loang mờ tháp cũ
người sống còn
mất nước kiếp tha hương.

sống lây lất
trở thành dân thiểu số
trong cộng đồng
dân tộc Việt anh em
thành Đồ Bàn
giờ còn qua dấu tích
ký ức một thời
thương tiếc lặng câm.

địa linh ấy
vẩn là nơi linh thánh
đã sản sinh ra
những đấng anh hùng
từ cổ chí kim
thiên tài quân sự
thống nhất sơn hà
hùng cứ một phương.

đã tóm thâu
cuộc phân tranh Trịnh Nguyễn
chia bắc nam
tạo nội chiến tương tàn
vua hư vị
quyền trong tay hai chúa
chúa lộng quyền
lừa dưới lại dối trên.

để yên vị
rước ngoại bang trấn giữ
hai mươi vạn quân
dày xéo kinh thành
chợt mợt sớm
cờ đào xô sóng dậy
chạy thoát thân
thầy tớ vỡ tan tành.

đến bây giờ
vẫn còn vang vó ngựa
bước tượng vương
vẫn rền khắp mọi nhà
bạt vía quân Thanh
Tây Sơn áo vải
sừng sững một trời
chiến lược tài ba.

trăm năm
vó ngựa
còn vang
nghìn năm
bước tiến tượng vương
vẫn rền
anh hùng
áo vải Tây Sơn
thiên tài quân sự
cổ kim ai bằng?

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Ta về trăng nhớ bước chân
dấu in bờ cát bạt ngàn sóng xô
đi qua vết tích xóa mờ
trăng nghiêng ánh bạc đôi bờ gió ru.




nhớ xưa biển đọng sương mù
hàng dương xuống thấp vi vu gió lùa
Qui Nhơn biển nhớ giao mùa
sóng vang kí ức nếp nhàu tuổi thơ.



đường lên Gành Ráng lô nhô
mộ Hàn trăng dựng gió xô xuống ngàn
hư vô bóng lạnh điêu tàn
nằm nghe trăng đổ bóng vàng bơ vơ.



giờ còn dư ảnh lơ mơ
sát-na hiện thực nào ngờ đổi thay
chỉ còn gió thổi mây bay
vầng trăng vẫn sáng như ngày đầu tiên.

12.1998

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Video - Phim

nhạc nền

About Me

Ảnh của tôi
Vietnam
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.

Blog Archive