71.
tụng kinh biết từng chữ
không để ý chữ nào
tịnh tâm an lạc hiện
như thở biết ra-vào.
72.
cầu an hay cầu siêu
mục đích an lòng người
ai người tâm yên tĩnh
là hạnh phúc nhất đời.
73.
hiện quán trên đương niệm
bặt tăm hai đầu đường
gió lay từng giọt nắng
đá thở khói hư không.
74.
tâm không khởi chấp trước
tử sinh gãy nhịp cầu
lạc trú dòng đương niệm
thong dong giữa mong cầu.
75.
mùa xuân lội qua suối
khơi đục dòng sỏi trong
ảnh nhòa theo bóng ngã
cánh chim in ngược dòng.
66.
âm ba một tiếng nói
dung lượng một nụ cười
nghìn năm sau còn nhận
cành hoa trao cho người.
67.
từ thấy hoa đào nở
đêm về mộng cố hương
bao nhiêu năm gõ cửa
nào ngờ đụng cửa không!
68.
gõ đá tụng pháp không
kinh vô tự lướt nhanh
đùa quanh hoa tạng giới
không môn treo đầu cành.
69.
đêm đêm điếm hơi thở
một vào hai lại ra …
mười ra rồi trở lại
an tường lắng đọng xa.
70.
bước chân phải hít vào
bước chân trái thở ra
an tường đôi chân bước
gót hài lặng dấu sa.
61.
hoa khép mộng bên này
úa màu trăng dĩ vãng
bao năm còn để lại
hương sót nụ sang trang.
62.
kinh văn tụng một phiến
nghìn năm vọng phù vân
nắng lên từng giọt vỡ
mong manh đẹp vô ngần.
63.
gió lay hơi thở nhẹ
lim dim mắt quên cài
từng trang từng trang mất
tâm đọng giọt sương mai.
64.
từng đêm khói trầm toả
che khuất một nỗi đời
lắng dòng trăng sơ ngộ
cố hương soi dấu hài.
65.
cúi đầu lạy tự thể
suối nguồn bến bờ kia
thuyền nan chừ thủng đáy
lặng dòng ngược bờ chia.
56.
qua mơ hiện bươm bướm
tỉnh ra chủ nhơn ông
mộng-thật nào biết được
chân giả có và không?
57.
tụng kinh hoa lá rụng
Phật quên mất đường về
buông tay kinh lay động
Phật về từng chữ hoa.
58.
tự dưng cầu giải thoát
ai trói buột mà cầu?
nếu việc không lưu dấu
xiềng xích có làm gì?
59.
không nghĩ thiện và ác
nghĩ gì không vướng tên
nghĩ về không nơi chốn
đương niệm là cố hương.
60.
dở chân đi nhè nhẹ
lỡ động giọt sương rơi
giật mình chú dế nhỏ
trả đêm lặng chơi vơi.
51.
ôm mây đầu gối mộng
ngủ khì vọng trăm năm
nghìn năm mây lãng đãng
mộng đầu tiên sau cùng.
52.
đá cười duyên hoa nở
Phật về quên dấu chân
Người đi thiên thu mất
giọt nắng buồn bân khuân!
53.
thạch nhơn vẫy cờ múa
trâu bùn lội qua sông
sinh tử cầu huyễn mộng
chợt gãy giữa lòng tay.
54.
xưa kia Người lay mộng
nay Người về đối không
mốt mai Người để lại
biển không hoá mộng vàng.
55.
chân đi không chạm đất
mọi nhà ghé lại thăm
sát-na vô lượng dặm
chân không giở gót hài.
