Vô tình
trong tách trà xanh
Thấy ta chết đuối
trên cành treo nghiêng
Tiễn ta
chim hót vô phiền
Âm thinh để lại
rớt trong luân hồi.
Rừng thu
lá khép hong vàng
Tuổi thơ chiều xuống
thời gian ngỡ ngàng
Người từ
hạt bụi sang ngang
Điềm trang đâu khỏi
vô thường mang đi!
Hoa mai vàng
chén trà xanh
Thấy ta tiền kiếp
lội quanh biển trầm
Uống đi từng giọt
muộn phiền
Sáng ra hoa nở
dưới triền mây bay.
Thềm trăng
trầm thỏang hương thừa
Áo mây ươm khói
mấy mùa còn vương
Dưới trăng
loang bóng vô thường
Ra đi còn để
dội trong hương mờ.
Hiên trăng
chén nguyệt trà hoa
Mời người ở lại
bụi xa phố phường
Nơi đây
núi vắng mờ sương
Soi người dưới nguyệt
ảnh vương thấy hình.
