Sinh từ tay trắng bàn tay
Chết đi nhắm mắt buông tay thôi rồi!
Phù vân một áng mây trôi
Có không cũng chỉ nghiệp đời mang xa.
Vì sao trong cõi người ta
Tuyệt đường chung sống thật là mới ưng!
Mười lăm năm bước đường cùng
Chiếc thân bé bỏng tiền đường nổi trôi!
Hỏi ra thì tại ông trời
Hồng nhan bạc mệnh nên người phải mang
Người làm mà bắt trời mang
Nghe ra cõi đất rõ ràng trái ngang?
Mệnh trời, tài nọ người mang
Từ tâm sự nhỏ đoạn tràng ai hay!
Trầm luân mấy nẻo phơi bày
Đơn thân lặn hụp bên này tồn sinh.
Nghe từ gốc ngọn tử sinh
Đi về một cõi u linh bao đường
Không ngoài hạnh phúc, đau thương
Thì sao không lại rộng đường dung nhau?
Lại gây oán đối với nhau
Tại sao không lại trao nhau nụ cười?
Nhân nào quả ấy muôn đời
Mình làm mình chịu ai người chịu thay!?
Có chăng trời chỉ cho hay
Làm cân phân giải mệnh-tài thế nao
“Có đâu thiên vị người nào
Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai.
……………………………………
Lời quê chấp nhặt dông dài
Mua vui cũng được một vài trống canh.”
Từ ta
trăng sáng
vô thường
Rơi trên khóe mắt
mờ vương bóng Người
Vườn trăng
nay rộn tiếng cười
Nghe ta chợt thấy
như lời nguyên sơ
Vườn lay
chớm lá sương mờ
Gió lên khẽ động
sợ tờ kinh rơi
Không gian trầm lắng
sương ngời
Định danh vô tự
gót dời dòng thơ
Hư không
khắp nẻo giăng mơ
Tiếng vang sợ đứt
động bờ trăng tan
Êm đềm
ngày nhớ đêm sang
Hạc đi mất dấu
trăng ngàn chia hai
Giang đầu
thu nhớ xuân phai
Cuối sông mây rụng
trông bày trăng xưa
Vi ba
sóng động bên mùa
Từng duyên bụi nhỏ
nhuộm màu hư không
Trăng tàn níu bóng
hoàng hôn
Động sương lá đổ
vương hồng ráng mai
Ta về
gót lặng gió lay
Giật mình chim hót
ngày say bóng tà.
trăng sáng
vô thường
Rơi trên khóe mắt
mờ vương bóng Người
Vườn trăng
nay rộn tiếng cười
Nghe ta chợt thấy
như lời nguyên sơ
Vườn lay
chớm lá sương mờ
Gió lên khẽ động
sợ tờ kinh rơi
Không gian trầm lắng
sương ngời
Định danh vô tự
gót dời dòng thơ
Hư không
khắp nẻo giăng mơ
Tiếng vang sợ đứt
động bờ trăng tan
Êm đềm
ngày nhớ đêm sang
Hạc đi mất dấu
trăng ngàn chia hai
Giang đầu
thu nhớ xuân phai
Cuối sông mây rụng
trông bày trăng xưa
Vi ba
sóng động bên mùa
Từng duyên bụi nhỏ
nhuộm màu hư không
Trăng tàn níu bóng
hoàng hôn
Động sương lá đổ
vương hồng ráng mai
Ta về
gót lặng gió lay
Giật mình chim hót
ngày say bóng tà.





