(Thăm lại trường xưa PHV Hải Đức Trung phần Nha Trang)
Xe lên khỏi dốc ưu phiền
Hoàng hôn đại lộ chiều nghiêng ráng hồng
Bóng dài trút ngã bên hông
Mang mang ký ức chạnh lòng lối xưa.
Ngổn ngang gò đống[1] chiều qua
Bụi hồng rải ngọn hoa mùa bằng lăng
Dưới kia sóng vỗ lăn tăn
Gió lồng Trại Thủy gọi trăng xuống ngàn.
Đêm về lắng đọng âm vang
Tắc kè gợi nhớ miên man một thời
Đồi xưa gãy bóng tháp cười
Gió lay hàng sứ rải mùi hương say.
Một thời long tượng vờn bay
Thiên tài tiềm ẩn tương lai Tăng tài
Thịnh suy là chuyện duyên bày
Nhưng sao nghe vẫn mắt cay đượm buồn!
Điêu tàn từ tận đáy nguồn
Cây nghiêng ngã bóng cỏ loang trước thềm
Đồi linh chia cắt đôi miền
Hồ xây[2] mất lối đường lên Phật đài.
Chùa xưa rủ bóng trăng cài
Vắt ngang bởi một tường dài ngăn đôi
Bây giờ cảnh cũ đâu rồi?
Người xưa cũng vắng chuyện rồi xa xăm!
Ai gây nên cảnh điêu tàn
Dựa vào thế lực bạo tàn vô minh
Chỉ vì chút lợi, chút danh
Mà đem bán đứng đời mình cho ma!?
Phổ Đồng
<!--[if !supportFootnotes]-->
<!--[endif]-->
<!--[endif]-->
<!--[if !supportFootnotes]-->[1]<!--[endif]--> Nghĩa trang cốt người gởi quanh dưới chân Phật Trắng.
<!--[if !supportFootnotes]-->[2]<!--[endif]--> Hồ này cắt đứt long mạch đồi Trại Thủy.
Giá trị thật của chân lý
Khi chân lý ấy phù hợp với
Hiện thực thực tế cuộc sống vĩnh cửu muôn đời và,
Đấng sáng tạo ra nó, nếu là hiện thân
Chân lý thật sự thì,
Sự sáng tạo đó luôn
Phù hợp với thực tế hiện thực;
Nhưng trong quá khứ, hiện tại và
Cả trong tương lai
Sự sáng tạo của nhất thần (Thượng đế)
Không phù hợp với
Thực tế hiện thực,
Không những không phù hợp mà
Còn đi ngược lại
Chân lý thực tế
Thường nghiệm khoa học nữa,
Nên chân lý sáng tạo này
Không có bất cứ giá trị nào
Dù là tuyệt đối hay tương dối,
Đó là sản phẩm của,
Những kẻ không tưởng, mê muội.
Cuộc đời
Không vô thường
Vĩnh viễn không buồn vui,
Không sướng khổ … và,
Không tất cả hiện hữu,
Thế giới nhị nguyên này.
Nên vô thường
Vừa mong manh vừa vĩnh cửu.
Đôi lúc vô thường
Đưa đến chỗ tột cùng của
Hạnh phúc an vui và,
Cũng có lúc vô thường
Đưa buồn lo đến chỗ cùng tột của
Khổ đau bất hạnh.
Chính chỗ tột cùng của
Hạnh phúc và khổ đau này
Nói lên được giá trị
Không sinh diệt của vô thường.
Vì chính đường đi vô thường là
Con đường trung đạo,
Con đường thường hằng
( vô thường tức thị thường)
Vì tận cùng của khổ đau là
Hạnh phúc và,
Tận cùng của hạnh phúc chính là
Khổ đau.
Vậy ai biết được
Yếu nghĩa của vô thường,
Tức là biết được
Con đường Trung Đạo,
Con đường duyên khởi,
Biết được con đường thoát khổ đau.





