Từ một cõi
địa linh xây dựng nước
thành Đồ Bàn
nội phủ nước Champa
là kinh đô
khởi đầu hưng nghiệp bá
đã một thời
oanh liệt trấn một phương.

rồi vận nước
thay ngôi và đổi chủ
hận Đồ Bàn
ray rức đến nghìn thu
chết oan khuất
hồn loang mờ tháp cũ
người sống còn
mất nước kiếp tha hương.

sống lây lất
trở thành dân thiểu số
trong cộng đồng
dân tộc Việt anh em
thành Đồ Bàn
giờ còn qua dấu tích
ký ức một thời
thương tiếc lặng câm.

địa linh ấy
vẩn là nơi linh thánh
đã sản sinh ra
những đấng anh hùng
từ cổ chí kim
thiên tài quân sự
thống nhất sơn hà
hùng cứ một phương.

đã tóm thâu
cuộc phân tranh Trịnh Nguyễn
chia bắc nam
tạo nội chiến tương tàn
vua hư vị
quyền trong tay hai chúa
chúa lộng quyền
lừa dưới lại dối trên.

để yên vị
rước ngoại bang trấn giữ
hai mươi vạn quân
dày xéo kinh thành
chợt mợt sớm
cờ đào xô sóng dậy
chạy thoát thân
thầy tớ vỡ tan tành.

đến bây giờ
vẫn còn vang vó ngựa
bước tượng vương
vẫn rền khắp mọi nhà
bạt vía quân Thanh
Tây Sơn áo vải
sừng sững một trời
chiến lược tài ba.

trăm năm
vó ngựa
còn vang
nghìn năm
bước tiến tượng vương
vẫn rền
anh hùng
áo vải Tây Sơn
thiên tài quân sự
cổ kim ai bằng?

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Ta về trăng nhớ bước chân
dấu in bờ cát bạt ngàn sóng xô
đi qua vết tích xóa mờ
trăng nghiêng ánh bạc đôi bờ gió ru.




nhớ xưa biển đọng sương mù
hàng dương xuống thấp vi vu gió lùa
Qui Nhơn biển nhớ giao mùa
sóng vang kí ức nếp nhàu tuổi thơ.



đường lên Gành Ráng lô nhô
mộ Hàn trăng dựng gió xô xuống ngàn
hư vô bóng lạnh điêu tàn
nằm nghe trăng đổ bóng vàng bơ vơ.



giờ còn dư ảnh lơ mơ
sát-na hiện thực nào ngờ đổi thay
chỉ còn gió thổi mây bay
vầng trăng vẫn sáng như ngày đầu tiên.

12.1998

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

(Hơn bốn mươi năm về thăm lại Đà Lạt)

Sương khuya lạnh hắt ánh đèn
Nửa vầng trăng khuyết hạ huyền treo nghiêng
Không gian trầm lắng ngoài hiên
Cô đơn bỏ mặc niềm riêng bộn bề.

Hơn bốn mươi năm mới về
Phố xưa trăng gãy gây mê cuối đường
Dốc từ ủ kín mù sương
Đồi cù thông réo rối đường người qua.


Bích Câu muôn sắc nghìn hoa
Vườn ươm nuôi giữ trăng tà sương rơi
Niềm riêng chợt hiện chơi vơi
Dưới triền sao rụng cuối trời mờ xa.

Lối xưa nay lấp bóng nhà
Gió reo cửa kính cành xa chim buồn
Sương mờ lãng đãng tơ vương
Ánh đèn ngã bóng Xuân Hương ảo mờ.

Niềm xa gởi lại bây giờ
Dấu rêu xanh cũ bóng mờ lạnh căm
Thôi rồi xưa hợp nay tan
Bóng vang kí ức trăng tàn chiêm bao.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on
0 nhận xét
categories: | | edit post


Đá vang bãi trứng sóng dồi
âm nghiêng ánh bạc chơi vơi cõi về
trăng vàng gát núi ngủ mê
mình ta uống ánh trăng về bỏ quên.

phố buồn đèn lạnh hắt lên
đường qua dốc vắng trăng hiên gió đùa
ánh vàng khua động mộ khuya
trăm năm còn vọng mấy mùa nguyệt rơi!

suối vang vàng rụng chơi vơi
bước chân lạc lối động hời tĩnh say
mộ Hàn loang lổ gió lay
nằm im thiêm thiếp lạnh ngây trăng tàn.

tiếc thương một nửa đời Hàn
tinh hoa vừa phát điêu tàn theo sau
đành mang rao bán trăng đầu
ôm tình lỡ hẹn vùi sâu đáy mồ!

Kim Cúc hỡi nàng biết cho
duyên tình đã lỡ xin chờ kiếp sau!

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post




Hoa giơ trượng quất cùng tiếng la
Mộng vỡ tan tành mộng hiện ra
Ngàn thánh giở trò đùa lém lỉnh
Mửa ra nuốt lại khác chi xa?

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2008
0 nhận xét
categories: | | edit post

Video - Phim

nhạc nền

About Me

Ảnh của tôi
Vietnam
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.

Blog Archive